5 LỜI KHUYÊN MÀ “BỐ GIÀ” CỦA GIỚI ĐIỆN ẢNH UNDERGROUND DÀNH CHO CÁC NHÀ LÀM PHIM

Jonas Mekas, nhà làm phim danh tiếng người Mỹ gốc Lithuania, chia sẻ một số lời khuyên hữu ích cho những nhà làm phim mới vào nghề – cũng như chia sẻ những suy nghĩ của ông về giải Oscar của Lady Bird.

Jonas Mekas được mệnh danh là ‘Bố già’ của phong trào điện ảnh tiên phong tại Mỹ. Trong sự nghiệp của mình, ông đạo diễn 47 bộ phim, nổi bật với những cái tên như: A Letter from Greenpoint (2005), Guns of the Trees (1961), He Stands in the Desert Counting the Seconds of His Life (1986), The Brig (1964)…

Sinh tại Lithuania vào giáng sinh năm 1922, Mekas cùng các anh trai của mình sang Mỹ định cư năm 1949, sống tại New York. Mekas lần đầu tiếp xúc với bộ phim mang tính thể nghiệm cao tại Cộng đồng phim độc lập của thành phố, tham gia sáng lập tạp chí Film Culture năm 1954. Năm 1958, Jonas phụ trách chuyên mục ‘Movie Journal’ cho tờ The Village Voice, bài phỏng vấn đó sau này trở thành nền tảng cho cuốn Conversations with Filmmakers. Ông cho biết: “Các bài viết của tôi trên tờ The Village Voice lúc đó đầy nhiệt huyết và có phần hơi bất hợp lý. Khi tôi thích thứ gì đó, tôi muốn những người khác cũng cảm nhận được nó và tôi muốn nói cho họ biết tại sao họ nên xem nó. Vậy nên các bài viết của tôi gần như những lá thư tình. Tôi không phải là một nhà phê bình – tôi là một người xem nhiều đam mê và đầy nhiệt tình với các tác phẩm điện ảnh.”

Bộ phim mang đến danh tiếng cho ông là Empire (1964), cộng tác với Andy Warhol. Sau này, Mekas bắt đầu hợp tác với những tên tuổi như The Velvet Underground, John Lennon và Yoko Ono. Điểm nổi bật trong các tác phẩm của ông là cảm hứng từ hiện tại: người làm phim, về cơ bản giống như một người viết nhật ký, máy quay được sử dụng như đôi mắt để quan sát, nhằm tìm ra những điều đẹp đẽ trong tất cả những thứ bình dị thường ngày. Ông giải thích: “Bạn không có sự lựa chọn. Tất cả chúng ta đều sống trong thời điểm hiện tại và máy quay không thể ghi lại quá khứ. Đó là lý do tại sao một vài người trong chúng ta tập trung vào những khía cạnh của thực tế. Không có một câu trả lời thực sự.”

Dưới đây là một vài lời khuyên mà ông muốn gửi đến các nhà làm phim

  1.    1. Hãy cứ làm đi.

“Tại sao bạn muốn làm phim? Chỉ làm phim nếu bạn cảm thấy rằng mình phải làm ra chúng. Thì rồi bạn sẽ tìm được cách để làm – không ai có thể ngăn được bạn. Hãy cầm máy quay lên và làm nó, và vì bạn làm nên bạn sẽ khám phá ra rằng bạn thực sự muốn làm cái gì. Đừng để người khác nói bạn cần làm thế nào, làm cái gì.”

  1. 2. Đừng nghe các nhà phê bình

“Không có lời chỉ trích nào có giá trị đối với một người làm phim, một nhà thơ hay một nhạc sĩ. Thực tế thì, ok, nếu bạn làm cái gì sai thì bạn sẽ phải học hỏi từ cái sai đó. Bạn cần biết rõ máy quay có thể làm được những gì.  Nhưng những lời phê phán không mang nhiều giá trị, bởi vì bất kỳ ai đưa ra những lời phê bình đều đứng trên quan điểm của họ, họ có một ý tưởng riêng về việc bộ phim nên như thế nào, và, ai cần quan tâm đến các ý tưởng đó chứ? Bạn làm ra tác phẩm của bạn. Bạn tạo ra câu chuyện riêng của bạn. Người ta thấy các chi tiết, người ta thấy các khoảng thời gian, người ta thấy những con người, nhưng tất cả những điều đó đều được tiết lộ cho họ thông qua con mắt của bạn.”

  1. 3. Hãy đào sâu nguồn cảm hứng, đừng chỉ hời hợt nhìn những thứ bên ngoài.

“Tôi xem ít phim hơn và đọc nhiều hơn. Tôi nghĩ điện ảnh đương đại đang dần tệ đi và nhàm chán. Tôi đọc rất nhiều các tác phẩm cũ, kinh điển, như Virginia Woolf chẳng hạn. Khi tôi đọc lại các tác phẩm mà tôi đã từng đọc ở trường, tôi phát hiện ra rằng nó không hẳn là những cuốn sách mà tôi đã đọc nữa, tôi thấy được nhiều thứ hơn từ nó. Trong lần đọc đầu tiên, có thể vì quá tập trung vào câu chuyện mà tôi đễ lỡ mất những điều hay ho khác trong cuốn sách. Điều đó cũng xảy ra tương tự với các bộ phim, một số phim, bạn càng xem lại nhiều lần sẽ càng thấy nó hay, một số khác thì ngược lại.”

  1. 4. Hãy biết trân trọng nỗi cô đơn

“Không có nhóm nào cả, chỉ có tôi. Tôi một mình, tôi làm tất cả mọi thứ. Bạn biết đấy, Tất cả chúng ta đều là những cá nhân, sống trong một cộng đồng. Tôi thường không biết tôi sẽ quay cái gì và quay ở đâu. Theo một cách cá nhân, như những con người, mỗi người chúng ta là một cá thể độc lập, nhưng như vậy không hẳn là đơn độc. Tôi luôn ở cùng ai đó, với những cuốn sách mà tôi đọc. Một mình là một thứ gì đó khác với cô độc. Và, có rất nhiều cách để ở cùng những người khác. Tức là, về cơ bản, tôi không bao giờ cô đơn, như thể bây giờ, tôi có một mối quan hệ thương đối sâu sắc với Virginia Woolf (haha).”

  1. 5. Đừng quá quan tâm đến Viện hàn lâm và các loại giải thưởng.

Phim Lady Bird của Greta Gerwig rất, rất độc đáo và cực kỳ, cực kỳ đặc biệt. Nó được làm rất tốt và có nhiều sắc thái tinh tế – một người không thể nào làm được một bộ phim như vậy. Và, Oscar bỏ qua nó, nhưng tôi nghĩ đây là phim hay nhất năm. Để làm được nó không phải dễ. Không có những đại cảnh hoành tráng, mọi thứ đều là những chi tiết nhỏ nhưng tinh tế. Paterson của Jim Jarmusch cũng vậy, nó là cái tên hoàn hảo cho bộ phim đó. Nó là kiểu phim không bao giờ nhận được đề cử Oscar, nó quá hay để nhận giải Oscar (haha).”

Tin liên quan