CHIA SẺ VỀ QUÁ TRÌNH DỰNG PHIM I, TONYA

Trong cuộc thảo luận với dựng phim của I, Tonya lần này, chúng ta sẽ cùng nói về việc dựng phim ở nhiều thể thoại khác nhau và sự khác biệt khi làm việc ở các dự án khác nhau về quy mô và ngân sách.

I, Tonya là một trong những bộ phim tiểu sử tạo bạo nhất trong những năm gần đây, gây ra một cơn sốt cho khán giả cũng như khiến họ phải ca ngợi về sức mạnh kể chuyện của phim và diễn xuất tuyệt vời của Margot Robbie. Dựa trên một câu chuyện có thật, bộ phim kể về sự nghiệp thi đấu Olympic và cuộc đời của vận động viên trượt băng Tonya Harding — cũng như những sự kiện ngẫu nhiên khiến cô trở nên nổi tiếng trước công chúng. Bộ phim đã nhận được đề cử giải Quả Cầu Vàng cho phim hay nhất và Tatiana S. Riegel – editor của phim – nhận được đề cử Oscar cho Dựng phim xuất sắc nhất. Tatiana S. Riegel sẽ chia sẻ với chúng ta về quá trình dựng phim và cách cô đã nhanh chóng thay đổi tone, hợp tác với Craig Gillespie và kể lại một câu chuyện có thật về một nhân vật gây tranh cãi trong lịch sử nước Mỹ.

Giống như hầu hết các phim kinh phí thấp khác, I, Tonya có một sự thay đổi nhanh chóng. Phim được quay với ý định sẽ phát hành vào mùa thu và kịp tham dự Oscar năm nay. Quá trình sản xuất lại hoàn thành vào mùa xuân năm 2017 có nghĩa là thời gian dành cho hậu kỳ chỉ có vài tuần trước khi phim được đưa đến giới thiệu và chiếu premiere tại Liên hoan phim Toronto. Điều gây bất ngờ là với quãng thời gian ngắn như vậy nhưng nhóm hậu kỳ không gặp phải áp lực hay hạn chế nào quá lớn. Riegel nói rằng làm việc dưới áp lực thời gian mang lại những hiệu quả nhất định, đặc biệt là với một nhóm đáng tin cậy: “Đôi khi ít hơn thì tốt hơn – nó buộc bạn phải đưa ra những quyết định chắc chắn.”

Theo Riegel, họ có đủ thời gian để làm mọi thứ. Điều này cho thấy kinh nghiệm và sự thoải mái của một người dựng phim kỳ cựu mang lại cho một project rất nhiều lợi ích. Thông thường, nếu bạn phải ngồi với bản dựng hàng tuần hoặc hàng tháng liền, bạn sẽ nảy sinh tâm lý lo lắng và ngờ vực, khiến tác phẩm của bạn có thể sẽ cực kỳ kinh khủng. Thời gian dành cho việc xử lý hậu kỳ phim I, Tonya không phải là quá ngặt ngèo, nếu dựa trên quy mộ của project và ngày phát hành dự kiến.

Project bắt đầu sau khi biên kịch của phim là Steven Rogers xem hết 30 tập phim tài liệu “The Price of Gold”. Một thời gian ngắn sau đó, anh đến phỏng vấn Tonya Harding, sau đó là phỏng vấn chồng cũ của cô. Sau khi nghe câu chuyện của cả hai, Rogers nhận thấy rằng họ có những quan điểm cực kỳ mâu thuẫn. Đó là hai take cực kỳ khác biệt xảy ra trong cùng một thời điểm và tạo ra sự độc đạo trong chuyện phim.

Nó thực sự là một trò bịp bợp, tuỳ theo việc chúng ta đang nghe theo ai và cách mà sự thật của mỗi người thuộc về chính họ. Về mặt sự thật, đôi khi có sự thay đổi theo thời gian. Có những thứ thực tế mà ai cũng biết, và có những thứ khác chỉ là quan điểm của mỗi người và đã là quan điểm thì có thể thay đổi.

Đạo diễn Craig Gillespie đã làm việc với Rogers trong những projects trước bao gồm nhiều thể loại và phong cách khác nhau, như phim hài kinh dị Fright Night hay bom tấn The Finest Hours. Trong I, Tonya – hai người này đối diện với một thách thức lớn nhất chưa từng có trong sự nghiệp của họ khi phải tìm tone phù hợp cho bộ phim. Cuối cùng, họ quyết định phim là sự kết hợp cân bằng giữa hai thể loại: drama với những cảm xúc mãnh liệt và phim hài. Tone này cũng đã mang đến cho họ sự thành công trong lần hợp tác trước là phim Lars and the Real Girl. Nội dung của phim rất nghiêm túc, với một thông điệp mạnh mẽ về bạo lực gia đình, vốn không phải là chủ đề thường thấy trong hài kịch.

Riegel cho thấy tầm quan trọng của việc kể một câu chuyện, tôn vinh người thực và tôn trọng các sự kiện – trong khi vẫn kể một câu chuyện hấp dẫn.

Bạn chắn chắn sẽ không muốn lấy ai đó làm trò cười hoặc coi thường bất cứ chủ đề nào đâu. Đó là điều mà chúng ta phải luôn ghi nhớ trong đầu.

Việc cân bằng giữa chính kịch và hài kịch khiến cho mọi thứ “thật” hơn. Nội dung này đặc biệt hấp dẫn bởi hình ảnh Tonya Harding đã có mặt trong tâm trí khán giả – rất nhiều người đã hình dung rằng cô đóng vai phản diện trong câu chuyện này. Hầu hết những người còn nhớ sự việc liên quan đến Nancy Kerrigan đều ít nhiều hiểu lầm về những thứ thực sự đã diễn ra. Riegel chỉ ra tầm quan trọng của thời gian khi cô đang ở trong ánh hào quang. Bởi vì internet thời đó vẫn chưa phát triển, giới truyền thông đã bóp méo hình tượng của cô để câu khách. Cơ hội tiết lộ tính cách thật sự của nhân vật với sự phức tạp đầy tính nhân bản là một trong những lý do khiến các nhà làm phim quyết định thực hiện project này.

Không có gì là rạch ròi trắng – đen, điều này có nghĩa, người kể chuyện giỏi là người có khả năng thể hiện được các nhân vật phức tạp. Điều xảy ra với Harding 25 năm là phản ánh thời gian và cách mà người trong giới truyền thông vẽ nên hình tượng của cô. Điều quan trọng là hiểu được động lực của cô – và rằng cô là một cá nhân hiện hữu và phức tạp.

Vì Riegel đã làm việc trong các phim điện ảnh lớn như The Finest Hours với ngân sách tương đối đáng kể. Việc chuyển từ các project 10 triệu đô la sang một bộ phim độc lập với nhân vật phức tạp như I, Tonya cùng một khoảng thời gian eo hẹp, ai đó có thể sẽ nghĩ rằng mọi thứ khá khó khăn. Nhưng đối với Riegel, tất cả đều là vấn đề câu chuyện:

“Tôi luôn cố gắng tập trung mọi thứ vào câu chuyện. Tôi nghĩ rằng điều quan trọng là phải xử lý tốt đoạn mở đầu và kết thúc, những thứ ở giữa thì tuỳ thuộc vào ngân sách mà xoay xở. Đó khi bạn bắt đầu một loạt các thoã hiệp. Loại phim này thực sự khiến tôi xúc động, tôi có thể ngồi và xem mọi thứ trên cái màn hình bé xíu như loại gắn sau ghế máy bay của mình.”

Thậm chí nếu bạn làm việc với một trong những đạo diễn vĩ đại như Robert Elswit hay Quentin Tarantino, thì kỹ thuật và tài năng sẽ không giúp ích gì nếu bạn không có cảm xúc gì với câu chuyện.

Ngân sách có quan trọng không?

Tatiana S. Riegel từng làm việc trong những bộ phim lớn hơn và đối mặt với những thách thức về công nghệ, cô nói về tầm quan trọng của các scope mở rộng trong việc kể chuyện một cách sáng tạo và mới mẻ. Các bộ phim kinh phí lớn thường đồng nghĩa với một đoàn phim lớn và mỗi người phụ trách một phần nhỏ, thường thì như vậy sẽ tốt. Riegel bắt đầu sự nghiệp của mình với những bộ phim độc lập có ngân sách nhỏ hơn 1 triệu USD.

“Có nhiều thứ rất hay ho trong việc biến tầm nhìn của bạn hoặc của người đạo diễn thành hiện thực mà không cần phải vướng bận đến những thứ vô nghĩa khác.”

Liên quan đến việc chuyển từ thể loại này sang thể loại khác (kinh dị sang hài kịch sang chính kịch), người ta sẽ nghĩ rằng có thể sẽ khó điều chỉnh. Xem một số video trên video trên Vimeo và xem một bộ phim trong rạp chiếu sẽ mang lại những trải nghiệm khác biệt, và chúng đòi hỏi người dựng phim phải thay đổi hoàn toàn cách làm việc:

“Một người dựng phim giỏi có thể dựng tất cả các thể loại phim. Trong mỗi phim, bạn có một chút của mọi thứ. Như trong I, Tonya, bạn có những cảnh hành động với các pha trượt băng và thủ thuật rất thú vị và hấp dẫn, trong khi những khoảnh khắc hài hước và những khoảnh khắc kịch tính không làm được điều đó. Những ánh mắt hay những shot phản ứng cũng có thể ảnh hưởng đến ý nghĩa của một cảnh.”

Các bộ phim thường không hoàn toàn là một thể loại xác định nào đó. Mỗi cảnh hành động nghiêm túc, bạn cũng sẽ thấy một chút hài hước đi kèm. Một bộ phim thường có đủ tất cả các khía cạnh cảm xúc để mọi khán giả có thể nắm bắt được. Riegel hiểu rằng rất dễ bị rơi vào một thói quen và sự liên tục trên những project tương tự nhau, làm mãi một thể loại hay một khung ngân sách. Nhưng cô liên tục tham gia vào những dự án mới với nhiều tone, phong cách và cấu trúc khác nhau. Ngành công nghiệp điện ảnh cần nhiều người dựng phim không ngại thử thách.

Phá vỡ bức tường thứ tư

“Bức tường thứ tư” là một khái niệm bắt nguồn từ thế giới sân khấu. Sân khấu thường bao gồm 3 bức tường vật lý ở phía sau và một bức tường vô hình thứ tư chia cách thế giới của các nhân vật với khán giả bên dưới.

Riegel nói rằng việc các biên kịch đưa bản chất không nhất quán giữa các buổi phỏng vấn vào phim. Gọng của phóng viên kiêm quay phim được chuyển thành voice-over, và chuyển thành những cuộc đối thoại. Các clip và các sequence Tonya quay về phía khán giả ban đầu là các cuộc phỏng vấn hoặc voice-over. Quyết định như thế này là một cách để miêu tử sự tồn tại và khả năng phục hồi của Tonya qua những thời điểm khó khăn. Mặc dù vậy, những người làm phim quay và cắt nó theo cả hai cách. Một là phá vỡ bức tường thứ tư, một không làm vậy.

Đối với các footage multi-cam và làm việc với DP, Riegel duy trì đạo đức nghề nghiệp của mình trong việc giữ timeline gọn gàn và đơn giản, vì cô thường phải gửi các sequence sang cho bộ phận VFX, âm thanh và scoring.

Tìm nguồn cảm hứng

Riegel đưa ra một số gợi ý cho các nhà làm phim trẻ:

“Tôi không thể không so sánh một người dựng phim một người chơi nhạc hay một vũ công – cả hai bọn họ đều phải luyện tập rất chăm chỉ. Một lý thuyết về việc luyện tập đủ 10 000 giờ để trở thành một chuyên gia trong lĩnh vực nào đó. Bạn cần phải luyện tập đủ 10 000 giờ. Bạn có thể học được điều gì đó khi làm đi làm lại nhiều lần. Bạn chắc hẳn không phải là một chuyên gia ngay từ đầu. Bạn sẽ thấy những vấn đề và giải quyết những vấn đề đó, cuối cùng, bạn sẽ thấy mình trở thành một người dựng phim tốt hơn qua những lần như vậy. Trong project này, bạn giải quyết một vài vấn đề, và trong project tiếp theo, bạn gặp lại nó, bạn có thể xử lý nó một cách dễ dàng. Đừng bao giờ bỏ qua một cơ hội để chỉnh sửa. Không hại gì khi chỉnh sửa các footage cho vui. Chỉ cần cứ liên tục làm việc.”

Cuối cùng, Riegel đưa ra một vài lời khuyên cho những người dựng phim đã có kinh nghiệm: hãy chấp nhận những chỉ trích. Nhận phản hồi từ khách hàng là một trong những quá trình gây ra nhiều đau đớn, thường là về vấn đề xử lý một số cut, chọn nhạc hoặc liên quan đến các shot cuối cùng. Riegel gợi ý rằng bạn không nên quá mất bình tĩnh.

“Đừng giận dỗi vì một đánh giá. Cứ mỗi 10 lời nhận xét mà tôi nhận được, có thể tôi không đồng ý với 9 trong số đó, nhưng sẽ có một điều khiến tôi mở mang ra một thứ gì đó mà tôi chưa từng biết tới trước đây. Bạn cần phải trải qua 9 lần tồi tệ để đến được với một cánh cửa mới. Hãy cởi mở và linh hoạt, và tiếp nhận ý kiến người khác. Cuối cùng là, bạn không làm một bộ phim cho riêng bạn, bạn làm nó cho nhiều khán giả. Nếu không thì, bạn cứ tự theo ý mình, nhưng bạn sẽ không đi đến đâu nếu không ai muốn xem. Vậy nên, hãy cởi mở với những lời nhận xét.”

Nguồn: Premium Beat

Pixel Factory sưu tầm và biên dịch

Tin liên quan