KHI NÀO THÌ DÙNG BỐ CỤC ĐỐI XỨNG TRONG PHIM?

Cho dù là trong phim kinh dị, phim hài hay phim hành động, khung hình đối xứng cũng là một kỹ thuật điện ảnh cần phải nhắc đến.


Bố cục là một yếu tố quan trọng trong mỹ thuật và điện ảnh. Và sau này, bố cục cũng là một yếu tố quan trọng mà các nhà làm phim dùng để tạo ra tác phẩm nghệ thuật của họ. Một loại bố cục đặc biệt thú vị là đối xứng. Vì nó không chỉ mời gọi sự chú ý của khán giả, mà nó còn được rất nhiều nhà làm phim khác nhau sử dụng để tạo ra các hiệu ứng khác nhau. Trong video dưới đây, James Hayes sẽ giúp chúng ta học thêm nhiều điều về cách mà các đạo diễn hàng đầu như Wes Anderson, Stanley Kubrick, và George Miller sử dụng bố cục đối xứng như một công cụ để giao tiếp với khán giả.



1. Tạo ra sự hài hước
Khi hầu hết mọi người nghĩ về bố cục đối xứng, họ thường nghĩ về phim của Wes Anderson. Từ Rushmore cho đến The Grand Budapest Hotel, Anderson đã dùng kỹ thuật này để tạo nên những hiệu ứng hài hước bằng cách đặt mọi thứ vào khung hình một cách đối xứng, hay nói theo kiểu của nhà lý thuyết điện ảnh Kristin Thompson và David Bordwell là “(tạo ra) sự hài hước bằng các ẩn ý trong cấu trúc hình ảnh.”



2. Tạo sự căng thẳng
Stanley Kubrick là một đạo diễn khác cũng sử dụng bố cục đối xứng liên tục trong suốt sự nghiệp của mình, nhưng ông chọn một cách tiếp cận và gây ảnh hưởng đến cảm xúc của khán giả khác với Wes Anderson. Mặc dù có nhiều yếu tố hài hước trong bố cục khung hình của mình, Kubrick đặt đôi tượng ở giữa khung hình để tạo ra hiệu ứng kịch tính, cũng như xây dựng sự căng thẳng trong cảnh đó. Nhìn vào hành lang của Overlook Hotel trong The Shining hay nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu chết chóc của HAL nằm giữa khung hình tạo ra những rung động cực kỳ ma quái, làm người xem cảm thấy khó chịu là còn nhẹ.



3. Định hướng khán giả
Bố cục đối xứng không chỉ được dùng để khán giả cười hay giật mình sợ hãi, nớ còn được dùng để giúp giả nắm được tinh thần chung của cảnh. George Miller và DP John Seale đã quyết định dùng bố cục đối xứng để định hướng khán giả trong suốt nhiều cảnh hành động đầy hỗn loạn trong Mad Max: Fury Road. Thay vì đòi hỏi người xem phải tìm kiếm điểm trọng tâm trong khung hình, bố cục đối xứng, đặt chủ thể vào trung tâm của khung hình của Seale đã giúp định hướng ánh mắt của người xem vào nơi diễn ra hành động. Có lẽ quyết định này đã giúp cho Seale giành được một đề cử Oscar.

 

Nguồn: No Film School

Pixel Factory sưu tầm và biên dịch

Tin liên quan