NHỮNG KHUNG HÌNH TỐI GIẢN LÀ SỨC MẠNH TRONG NGHỆ THUẬT KỂ CHUYỆN CỦA FARGO

Fargo được anh em nhà Coen thiết kế để biến những điều tưởng chừng chẳng có gì thú vị trở nên hết thức thú vị.

Tất nhiên, Fargon, một Minnesota noir năm 1996 của anh em nhà Coen, là bất cứ thứ gì, nhưng tuyệt nhiên không phải là một phim không thú vị. Tuy vậy, hai nhà làm phim này đã chọn kể một câu chuyện về phần tối tăm trong trái tim con người (thứ phụ thuộc hoàn toàn vào sự xuất sắc của đạo diễn) thông qua con mắt của những người nhàm chán đầy kiêu hãnh (anh hùng của bộ phim, Marge Gunderson, là một bà bầu hiền hậu), họ đối mặt với một thách thức thú vị về mặt thẩm mỹ.

“Tất cả mọi thứ mà chúng ta cần biết về các mối quan hệ của những nhân vật này đều được thể hiện thông qua bố cục khung hình.”

 

Ngay cả người đàn ông với nỗi tham lam và tuyệt vọng của mình khiến cho toàn bộ bi kịch xảy ra, Jerry Lundegaard do William H. Macy thủ vai, duy trì, gần như suốt toàn bộ phim, một sự bồn chồn không thể che giấu được (ít nhất là trên khuôn mặt của anh ta), và những cảm xúc hỗn độn này kết hợp với thời tiết trắng xoá bởi tuyết bên ngoài, các nhân vật được đặt trên nền tuyết, tuyết và tuyết. Vậy thì, làm sao họ duy trì được sự hứng thú về mặt hình ảnh? Video từ Channel Criswell dưới đây sẽ thảo luận về bố cục khung hình đầy thú vị của phim, thứ kể cho chúng ta nhiều chuyện không kém gì thoại.

Theo Lewis Bond: “Quá trình storyboarding ban đầu của Fargo quyết định sử dụng phương pháp tiếp cận bằng các shot tĩnh, điều này về mặt logic là không thể được, tuy nhiên phương pháp này lại mang đến cho chúng ta một sự hiểu biết sâu sắc về cách quán tính của câu chuyện ảnh hưởng đến kỹ thuật quay của nó như thế nào.”

Roger Deakins, cinematographer huyền thoại của bộ phim, từng nói rằng bố cục khung hình là khía cạnh quan trọng nhất mà ông đã làm, và trong phim này, đặc biệt, như Bond đã nói: “Tất cả mọi thứ mà chúng ta cần biết về các mối quan hệ của những nhân vật này đều được thể hiện thông qua bố cục khung hình.”

Trong scene ở trên, bạn hãy quan sát cách Macy được đặt trong khung hình với tâm thế đang cố gắng để giữ cho thế giới xung quanh mình không bị xáo trộn. Đây là một người đàn ông đã dành cả đời mình để tuân thủ các quy tắc, sống tốt với mọi người, và thậm chí ngay bây giờ, trong những giờ phút anh ta phải đối mặt với tội ác bất lương mà mình gây ra, anh vẫn cố gẳng giả vờ là một người ngay thẳng, thông qua các đường thẳng đứng trong khung hình (gợi cho chúng ta nhớ đến những chấn song nhà tù) bắt đầu cắt nhỏ anh ta ra.

Và hãy chú ý đến shot phía trên, khi Macy về nhà và khám phá ra rằng âm mưu bắt cóc của anh ta đã bắt đầu, anh được quay bằng một ống kính tele, khiến cho phối cảnh bị phẳng đi và làm cho Jerry trở nên hết sức lạc lõng, anh ta rất cô đơn.

Hãy xem sự tương phản trong cảnh quay Norm và Marge ở trên. Mối quan hệ của Marge với người chồng được thể hiện một cách tương phản với mối quan hệ giữa Jerry và vợ của anh ta (và Jerry với tất cả mọi người xung quanh anh ta). Jerry thường xuất hiện cô đơn trong khung hình, nhưng Marge và Norm thì không bao giờ rời nhau trong một khung hình, ngay cả khi cô bước ra ngoài để đi làm. Đó là minh chứng cần thiết cho việc thiết kế một cách cẩn thận và một ví dụ điển hình trong cách kể chuyện của anh em nhà Coen, là những người làm phim – họ biến phim của mình thành những trải nghiệm thị giác.

Nguồn: No Film School

Pixel Factory sưu tầm và biên dịch