NHỮNG LÝ DO KHIẾN BLADE RUNNER 2049 LÀ MỘT KIỆT TÁC ĐIỆN ẢNH

Để kỷ niệm giải Oscar đầu tiên của Roger Deakins, chúng ta hãy cùng phân tích phong cách hình ảnh mà ông sử dụng trong Blade Runner 2049 và cách nó thể hiện các chủ đề trong phim.

Blade Runner 2049 trở lại đô thị dystopian (phản địa đàng) trong Blade Runner của Ridley Scott vào thời điểm 3 thập kỷ sau đó, giới thiệu với chúng ta nhân vật K (do Ryan Gosling thủ vai), như là phiên bản mới của nhân vật Deckard (Harrison Ford) trước đây. K là một Blade Runner, làm nhiệm vụ định vị và cho những người nhân bản “nghỉ hưu”. Anh sớm phát hiện ra một khám phá có thể có ý nghĩa to lớn cho bản thân anh ta và làm xấu đi mối quan hệ vốn đã rất căng thẳng giữa con người và những người nhân bản. Trong nhiệm vụ đi tìm sự thật, K phải tìm ra Deckard để trả lời cho những bí ẩn.

Tỉ mỉ và chu đáo về tốc độ, bộ phim của Villeneuve tập trung vào những câu hỏi sâu sắc về căn tính của bản thể, sự hình thành của thế giới mà bạn không thể nói chắc được là ai thực và ai không thực – hay thậm chí là những thứ gì đang tạo ra cái “thực”. Deakins củng cố những sự tồn tại bấp bênh này bằng cách giảm cá tính của nhân vật xuống và các địa điểm trở nên đơn thuần hơn. Nhiều cảnh được bao phủ trong sương mù, khói, mưa hoặc tuyết, làm cho những người nhân bản trông giống như những cái bóng.

K dành phần lớn thời gian trong cảnh đầu tiên ngồi trước cửa sổ, side-light bounce xuống một chiếc tủ gần đó rồi phản xạ ánh sáng lên mặt anh. Điểm mạnh nhất của Deakins là khả năng thích ứng với bất kỳ phong cách nào mà bộ phim đòi hỏi, nhưng một trong những điểm nổi bật nhất của ông là dám dựa vào một nguồn sáng duy nhất và để toàn bộ phần còn lại của khung hình chìm trong bóng tối.

Scott và DP của ông là Jordan Cronenweth chủ yếu bọn bối cảnh vào ban đêm, với những điểm nhấn về ánh sáng, Villeneuve và Deakins lại chọn kể chuyện trong ánh sáng ban ngày, nhưng ánh sáng ban ngày lại mù mờ đầy khói bụi, nó tiết lộ ít thông tin hơn so với những cảnh đêm trong bản năm 1982.

Điều này không có ý nói rằng bộ phim tối tăm một cách khó chịu, hoặc khán giả sẽ phải vật lộn để có thể hiểu được những điều đang diễn ra trong câu chuyện. Quay bằng máy Arri Alexas với các ống kính Arri/Zeiss Master Prime, cho hình ảnh siêu nét, Deakins là bậc thầy trong việc đảm bảo rằng bạn sẽ thấy những gì bạn cần thấy.

Mã hóa bằng màu

Có nhiều sequence được mã hóa bằng màu sắc, phân định chúng là những thế giới riêng biệt. Thành phố chủ yếu là các tone xanh lá và xanh dương, những màu làm hình tượng hóa tình trạng bệnh hoạn của xã hội, với bộ phận cảnh sát – trong một nỗ lực mang đến công lý cho một thế giới điên rồ – mang màu trắng trung tính.

Trụ sở Brutalist của ông bầu mù Wallace (do Jared Leto đóng) có màu ánh vàng. Những cảnh này cũng sử dụng ánh sáng phản xạ từ hồ nước. Mặc dù ánh sáng ẩm ướt tại Tyrell HQ trong Blade Runner của Scott là một ý-tưởng-vào-phút-chót từ đạo diễn, do lo ngại rằng cảnh đó có thể sẽ thiếu sự thú vị cần thiết và thiếu giá trị sản xuất. Trong phiên bản 2018, ánh sáng rõ ràng được thúc đẩy bởi các đặc tính kiến trúc nước. Tuy nhiên nó cũng được sử dụng một cách hình tượng và rất hiệu quả. Vì nó nhấn mạnh một trong những cảnh mạnh mẽ nhất của Blade Runner 2049. Tại một điểm trong câu chuyện có nhiều hơn một nhân vật đang hoài nghi những ký ức của mình, các gợn sóng phản chiếu lên tường cũng bất khả xâm phạm và hão huyền như những hồi ức đó. Deckard khẳng định với Wallace “Tao biết cái gì là thật”, nhưng cả những hình ảnh lẫn diễn xuất của Ford có vẻ như hướng đến điều gì khác.

Màu sắc được sử dụng xuất sắc nhất trong sequence K đi tìm Deckard đang trú ẩn tại một khu nhà đổ nát thuộc Las Vegas. Lấy cảm hứng từ cơn bão bụi ở Úc năm 2009, Deakins đã tắm sequence dài này trong một dải ánh sáng mềm mại, màu cam đỏ – gợi cảm giác như trên Sao Hỏa. Sự ấm áp này tương phản với ánh sáng nhân tạo lạnh lùng tại LA, nhấn mạnh bản chất cá nhân trong hành trình của K và chủ đề sinh sản được xây dựng từ từ trong suốt bộ phim.

Deakins đã chia sẻ trong một cuộc phỏng vấn rằng ông không cố ý bắt chước cách làm ánh sáng của Cronenweth, nhưng dù sao phần tiếp theo này cũng khá tương đồng với bản gốc ở nhiều khía cạnh. Có rất nhiều thứ phải làm với cách dùng máy quay truyền thống, với hầu hết các cảnh được tạo thành từ nhiều shot tĩnh được bố cục rất đẹp và các chuyển động được thêm vào một cách hoàn hảo ở những đoạn cần thiết với track và dolly.

Hiệu ứng thực

Một số hiệu ứng hình ảnh được xây dựng thủ công. Trong một video behind-the-scenes, chúng ta có thể thấy một máy Canon 1DC được dùng để quay tracking qua một mô hình cảnh quan thu nhỏ. Deakins nói: “Denis và tôi muốn thực hiện được càng nhiều thứ bằng máy quay càng tốt. Và chúng tôi nhấn mạnh khi chúng tôi có các diễn viên, ít nhất, đứng trong tiền cảnh và trung cảnh sẽ in-camera.” Các màn hình LED khổng lồ được dùng để tạo ánh sáng tương tác ba chiều từ các quảng cáo hologram trên các đường phố.

Điểm giống nhau về ánh sáng giữa hai bản Blade Runner là việc dùng các nguồn sáng di chuyển để tiết lộ những thông tin tiếp theo. (Lens flare khét tiếng của J.J. Abrahms trong Star Trek cũng phục vụ cho mục đích tương tự, minh họa cho sự ảnh hưởng của Blade Runner đối với thể loại khoa học viễn tưởng). Nhưng trong bộ phim trước, các đèn pha di chuyển qua các địa điểm một cách ngắt quãng và mang tính xâm phạm, ánh sáng linh hoạt của Blade Runner 2049 liên tục và làm thay đổi khuôn mặt của diễn viên. Trong khoảnh khắc một nhân vật đang đứng trong ánh sáng bí ẩn, khoảnh khắc tiếp theo ánh sáng trở nên nham hiểm và khoảnh khắc tiếp nữa ánh sáng lộ ra phía trước – mời gọi khán giá đánh giá lại những nhân vật này tại mỗi thời điểm.

Sự xáo trộn và mơ hồ của bản chất và động lực xuất hiện xuyên suốt bộ phim và nó là chủ đề hình ảnh cốt lõi. Blade Runner 1982 là một sự kết hợp đầy tính toán giữa film noir và khoa học viễn tưởng, nhưng đối với tôi, phần hai của nó không còn chất film noir nữa. Trong phim có ít ánh sáng gắt, không có sự chia đôi giữa ánh sáng và bóng tối. Thay vào đó, phim sửa dụng ánh sáng có độ dịu tuyệt đối, làm cho phần cạnh của khuôn mặt trở nên mềm mại, để silhouette lại, vẽ tất cả mọi người trên một quang phổ liên tục (và liên tục thay đổi) giữa thực tế và nhân tạo. Blade Runner 2049 sâu sắc hơn và tinh tế hơn nhiều so với người tiền nhiệm của nó. Và cinematography đẹp đẽ của Roger Deakins phản ánh điều này.

Nguồn: RedShark News

Pixel Factory sưu tầm và biên dịch

Tin liên quan