PHÂN TÍCH MÀU SẮC TRONG PHIM WORKING GIRL (1988)

Thăng trầm

Trong tiếng nhạc “Let all the dreamers wake the nation” của Carly Simon, tại bến phà Staten Island, với tất cả vinh quang của tầng lớp lao động, hướng về Manhattan. Đây là một hành trình giữa hai thế giới. Và, một cô gái “vùng ngoại ô” khó lòng có được tấm vé cần thiết để có được quyền bước vào thế giới quyền lực hơn. Tess McGill (Melanie Griffith) là một người phụ nữ trẻ, làm việc chăm chỉ và bền bỉ, đi học ca tối và có được bằng cấp. Tuy nhiên, cô chưa có được một lý lịch nghề nghiệp đủ tốt để có được một chỗ trong nội đô. Mái tóc lù xù cho chúng ta thấy điều đó ngay lập tức. Khi chúng ta thấy Tess lần đầu, cô mặc một cái áo khoác bằng da giả màu nâu, quần vải thô bó và rất nhiều phụ kiện trang sức. Nhưng Tess có bản năng tuyệt vời. Sự biến đổi của cô bắt đầu vào ngày đầu tiên làm công việc mới với tư cách một thư ký trong công ty Mergers and Acquisitions. Cô mặc đồ đen. Người chủ mới của cô, Kathryn Parker (Sigourney Weaver), xuất hiện một cách nhẹ nhàng với bộ suite thanh lịch màu cam nhạt cùng một số đồ trang sức đơn giản bằng ngọc trai. Nhưng không lâu sau, Kathryn – một kẻ bị ám ảnh bởi quyền lực và ý muốn kiểm soát – bắt đầu chuyển sang mặc màu đỏ.

Cô tổ chức một bữa tiệc cocktail để giới thiệu mình với các đồng nghiệp của mình. Trong một cảnh được dàn dựng rực rỡ, một nhóm đàn ông mặc vét xám vây quay cô, như đám con trai trong cửa hàng kẹo. Kathryn, tinh tế và thanh lịch, hoá thân thành một người đàn bà quyến rũ. Giữa cái màu xám này, cô đứng lên, mặc một chiếc váy có thiết kế đơn giản, màu đỏ. Màu sắc chiếm ưu thế và là tín hiệu cho sức mạnh, nhưng những lời thoại của cô lại bị ám ảnh bởi những lời bóng gió. Cô hứa hẹn về “một chai Cristal với 2 cái ống hút” với một gã giàu có nếu hắn có thể mang lại cho cô một thoả thuận thoái vốn.

Tess mặc một bộ đồ xám, biến mất giữa đám khói mịt mù khi cô cầm một khay bánh bao Trung Quốc băng qua đám đông. Cô ấy xuất hiện trong thế không có quyền lực, đã vậy lại còn gần như vô hình, cho phép cô lắng nghe, quan sát và học hỏi từ mọi hành động của Kathryn.

Hãy thử nhấn nút ‘tạm dừng’ trong cảnh này và quan sát kỹ hình ảnh, bạn sẽ thấy rằng không chỉ các chủ thể được chăm chút, mà, với thiết kế mang tính trừu tượng, bạn sẽ thấy màu đỏ của Kathryn gần như lấn át toàn bộ khung hình, còn màu xám của Tess thì lảng vảng trong hậu cảnh. Nó là một bản dịch trực quan về nhân vật tính của hai người phụ nữ này. Tại thời điểm này.

Bức tranh màu nước mang các sắc đỏ tươi, đỏ đậm và màu cam vẽ hai con cọp đi ngược nhau treo trong phòng làm việc của Kathryn. Có thể, đó là hai con cọp cái.

Sau đó, có một cảnh xác định mối quan hệ có liên quan đến đôi giày trượt tuyết màu đỏ: sequence này mở đầu tại văn phòng làm việc của Kathryn khi Tess đang ướm thử đôi boot to lớn màu đỏ tươi của Kathryn. Nó được mô tả bằng shot cận, vậy nên màu đỏ chiếm ưu thế trên màn hình và chúng ta thấy một mối quan hệ này một cách trực quan.

Tuy nhiên, một khi cảnh trượt dốc, đạo diễn Mike Nichols lặp lại góc quyền lực bằng cách đẩy màu đỏ của Kathryn đến mức tối đa. Cô mặc màu đỏ từ đầu đến chân, và với lòng hăm hở, cô trượt tuyết một cách tự tin qua cạnh của một vách đá và gãy chân, cho Tess cơ hội điều hành văn phòng thay cô và vờ như mình là giám đốc điều hành của Mergers and Acquisitions. Đây là một thiết đặt hình ảnh hết sức tuyệt vời. Nichols đã đưa chủ đề quyền lực lên đầu và dùng nó một cách mỉa mai. Nó cũng báo trước về sự sụp đổ của Kathryn sau này. Một manh mối lớn khác cho sự phất lên của Tess cũng như sự sụp đổ của Kathryn trong cảnh này nằm trong phục trang của hai người. Nó rất tinh tế nhưng cũng rất quan trọng: trong cảnh thử giày trượt tuyết, cả Tess lẫn Kathryn đều ăn mặc gần gần giống nhau – áo blouse trắng và váy đen. Nó là một gợi ý tinh tế về sự bình đẳng giữa hai người phụ nữ, giống như hai con cọp quyền lực đi ngược hướng nhau trong bức tranh treo ở phòng của Kathryn.

Màu đỏ mà Kathryn mặc mang sắc lạnh. Không có chút ấm áp nào trong màu đỏ đó. Tone đỏ ấm áp gần với màu của một quả ớt hoặc một quả hồng (Hãy xem Shakespeare in Love). Tone đỏ lạnh hơn gần với màu của một quả táo Red Delicious. Chúng hoàn hảo cho quyền lực. Năng lượng của Kathryn lạnh lùng, kiêu ngạo và mang nhiều lý trí, nó giăng bẫy cô. Trong cảnh cuối cùng của mình, cô mặc đồ đỏ, cố gắng lờ đi những việc đầy thủ đoạn mà cô đã làm. Nhưng lần này quyền lực đã phản bội cô.

Đó là một hình ảnh mang đầy tính hình tượng, khi thấy Kathryn đi khập khiễng một cách ngạo mạn qua hành lang văn phòng, mặc trang phục với màu sắc đã không còn hiệu quả với mình nữa. Bên cạnh dòng chữ “Biến khỏi tầm nhìn của tôi”. chúng ta thấy sự suy sụp quyền lực của cô ấy một cách trực quan. Khi chúng ta nhìn cô ấy bước đi, cả hình thêu và mảng màu đỏ đều giảm kích thước.

Que kem màu xanh dương: trở về khu phố.

Một quan niệm trực quan dí dỏm và rõ ràng là việc Nichols dùng mái tóc như một công cụ để định hình nhân vật. Tess cắt đi mái tóc của mình đánh dấu bước khởi đầu  trong sự biến đổi ý thức của cô, từ một người ngây thơ đến từ Staten Island trở thành một nhà điều hành xảo trá của Mergers and Acquisitions. Tinh tế hơn nữa, anh dùng màu sắc để đánh dấu hành trình của nhân vật. Đối với quá trình thăng tiến trong công ty, Tess mặc các trang phục với các sắc đen – trắng và trung tính.

Sau khi mưu đồ của cô bị bị phát hiện và cô lấy đôi bốt, cô quay trở lại khu phố của mình, làm phụ dâu trong đám cưới người bạn thân nhất. Bộ váy phù dâu của cô có màu xanh dương, giúp xác định nhân vật Tess trong thời điểm đó. Nó là một sắc xanh hạnh phúc, ấm áp, không xảo trá, không bị tắt tiếng hay mắc kẹt trong những tư duy toan tính rối rắm. Nó đơn giản, không tinh tế. Nó là một sắc ngọt ngào, như màu sắc của một que kem mùa hè. Một món tráng miệng thanh lịch hơn, ít ngọt hơn. Nó hoàn toàn giống với màu sắc. Không tốt đẹp hơn. Không tồi tệ hơn. Chỉ là một hương vị khác. Nhưng Tess đã nếm trải điều gì đó khác biệt. Cô không giống như cô gái trước đây nữa và điều đó được thể hiện ra. Đây là màu sắc từ khu phố cũ.

Cảnh ở đám cưới là một cảnh làm rất tốt việc tiết lộ cá tính nhân vật, khi cô và người bạn trai cũ (Alec Baldwin) chạm mặt nhau. Anh ta mặc một bộ đồ bằng vải tuýt màu xanh dương đi thuê. Anh ta trông khá quê mùa. Cô ấy, giờ đây đã quen với một môi trường thanh lịch hơn, không còn nét quê mùa đó nữa. Nhìn họ đứng cạnh nhau, chúng ta nhớ lại những nơi cô đã từng qua và thấy vị trí hiện tại của cô, cảm thấy sự khác biệt. Và màu sắc mà cô mặc làm tăng thêm chiều sâu cho hiện thực. Điều quan trọng là Nichols làm điều này mà không tạo ra sự phân biệt hay miệt thị. Rõ ràng là ông đã tạo được sự thú vị trong hình ảnh.

Nguồn: If it’s purple someone’s gonna die – Tác giả: Patti Bellantoni

Pixel Factory sưu tầm và biên dịch

Tin liên quan