SHOT LIST CHO PHIM CỦA DARREN ARONOFSKY TRÔNG SẼ NHƯ THẾ NÀY

Làm thế nào để minh họa cho các bộ phim tình cảm diễn ra trong tâm trí con người? Giống như Darren Aronofsky.

Là một trong những nhà làm phim hack não nhất mọi thời đại, Darren Aronofsky khám phá những góc khuất sâu nhất và tối tăm nhất trong trải nghiệm của con người, từ sự đau đớn của người nghiện ma túy đến nỗi kinh hoàng của bệnh tâm thần. Anh đã thể hiện khả năng viết lách tuyệt vời của mình trong những bộ phim như Pi, Requiem for a Dream, The Fountain, và Mother! để đặt những vấn đề phức tạp này ở trung tâm, nhưng khả năng bậc thầy của ông trong việc xây dựng những câu chuyện gây tranh cãi không phải là thứ duy nhất khiến kỹ thuật kể chuyện của anh tuyệt vời đến vậy. Trong video từ StudioBinder, dưới đây, bạn có thể học được cách Aronofsky sử dụng hình ảnh trừu tượng đề truyền tải những ý tưởng phức tạp và cuốn hút đến cho người xem, ít nhất là về mặt cảm giác, về những cảm xúc mãnh liệt mà họ đang chứng kiến trên màn hình.

Video trên đề cập đến nhiều kỹ thuật điện ảnh rất quan trọng mà Aronofsky sử dụng trong tác phẩm của anh, tất cả đều được dùng để thông báo cho người xem về cảm giác của các nhân vật trên màn ảnh và suy nghĩ của họ, cũng như việc người xem nên cảm thấy hoặc suy  nghĩ như thế nào.

Góc nhìn của Chúa

Trong làm phim, các góc máy có rất nhiều quyền lực, và Aronofsky biết điều đó. Đó là lý do tại sao ông rất thích sử dụng ‘Góc nhìn của Chúa’, là một shot overhead đơn giản, với một góc cực cao bởi vì nó tách quyền lực ra khỏi chủ thể và trao quyền lực đó cho người xem. Trong những cảnh đó, nhân vật của anh, đặc biệt là những người trong Requiem for a Dream, đang trải nghiệm cảm giác bất lực, tuyệt vọng hoặc hưng phấn do thuốc phiện gây ra, Aronofsky quay những shot này từ một góc rất cao và mang tính biểu tượng để thể hiện điều đó. Quan điểm độc đáo này và hệ thống phân cấp vốn có trong độ cao của góc máy tạo ra những phản ứng về mặt cảm xúc cho người xem đối với những gì họ đang chứng kiến trên màn ảnh, dù cho nó là cảnh một người nghiện ma túy đang ở đỉnh cơn say hay một nữ diễn viên ballet đang ở trong giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời mình.

Tracking Shot

Aronofsky thích dịch chuyển máy quay, điều này không có gì đáng chú ý cho đến khi bạn nhìn thấy cách anh thực hiện nó. Thường thi khi anh chuyển động máy quay, anh giữ cho máy quay ở gần chủ thể, thường là dùng trung cảnh hoặc cận cảnh, điều này giúp thực hiện 2 ý đồ:

  1. 1. Nó tạo ra rất nhiều động năng, giúp nâng cao phản ứng về mặt tâm lý và vật lý của người xem đối với những gì họ đang xem
  2. 2. Nó (thường xuyên) đưa chúng ta, với tư cách là khán giả, vào vị trí gần gũi một cách không thoải mái đối với chủ thể, để chúng ta có thể trải nghiệm một sự thân mật bắt buộc và phải có một mong muốn được thoát ra dù chúng ta không thể.

Việc nhìn thứ gì đó gần như vậy với quá nhiều chuyển động thực sự là quá mức chịu đựng, sự ràng buộc này tạo ra cảm giác căng thẳng, lo âu, sợ hãi và một loạt các cảm xúc tiêu cực khác mà các nhân vật trên màn hình cũng đang cảm thấy. Trên thực tế, kỹ thuật Snorricam mà ông sử dụng nhiều trong Pi và Requiem for a Dream dường như đưa chúng ta vào đầu của nhân vật, những người đeo trên mình cái rig Snorricam.

Video cũng chỉ ra cách Aronofsky dàn dựng sân khấu trung tâm và các cảnh đặc tả (thứ phản ánh lý do đằng sau việc anh sử dụng nhiều shot tracking cận cảnh) để vừa đặt người xem vào bên trong tâm trí của nhân vật hoặc truyền tải một khái niệm trừu tượng thông qua việc thiết lập các nguyên tắc bố cục (ví dụ như, nhân vật đứng ở giữa khung hình thể hiện tầm quan trọng hoặc quyền lực)

Phong cách hình ảnh của anh đáng học tập, không chỉ về mặt vẻ đẹp thẩm mỹ mà còn về khả năng truyền đạt các ý tưởng mà không cần dùng đến lời nói. Aronofsky có thể kể những câu chuyện mà người ta không thể kể được với ngôn từ, các câu chuyện về mặt cảm xúc của chúng ta thường nằm ẩn sâu ở nhiều nơi trong tâm trí của chúng ta mà chúng ta thường quá sợ hãi để sẵn lòng xem xét chúng.

Nguồn: No Film School

Pixel Factory sưu tầm và biên dịch