TITANIC LÀ BỘ PHIM HOÀN HẢO BẠN NÊN XEM VÀO LÚC NÀY?

Bạn có nhớ làng sóng đã làm cho chúng ta p phải lo lắng là Leomania không (Leonardo DiCaprio đã tạo nên một hiện tượng toàn cầu được gọi là Leomania chỉ sau vai diễn chàng họa sĩ Jack Dawson trong Titanic.)?

Được rồi, một trò đùa không hài hước, chắc chắn. Nhưng có một cái gì đó về việc cách ly toàn quốc này đã ném rất nhiều người trong chúng ta vào chế độ hoài cổ, và nhiều người trong chúng ta đang chuyển sang các bộ phim  về thảm họa. Nguồn cấp dữ liệu Twitter của tôi đã có đầy những người đam mê điện ảnh xem Contagion hoặc 28 Days Later. Vài đêm trước, chồng tôi và tôi đã xem Armageddon. (Tôi phải nói rằng bộ phim đó không hay như tôi nhớ, nhưng hơi kỳ quặc theo sở thích của tôi. Ngoài ra, tại sao phiên bản Trung Mỹ của Michael Bay bị mắc kẹt trong những năm 1950?)

Có lẽ viễn cảnh rất thực tế là không có phim mới cả lớn lẫn nhỏ trong một thời gian dài đang khiến chúng ta nhìn về phía sau và tìm cách trốn thoát, thậm chí quay về với cả 12 Monkeys hoặc Pandemic.

Vì vậy, hôm nay, khi một người viết NFS gửi cho tôi đường dẫn đến một bài báo cũ của BuzzFeed News về việc làm Titanic, tôi nghĩ ngay: “Ồ, anh bạn, tôi nên xem Titanic.”

Bây giờ có lẽ cũng muốn xem Titanic, nhưng hãy ở lại với tôi một giây.

Nếu bạn đã sống dưới một tảng đá và không biết kiệt tác năm 1997 của James Cameron, Titanic được đặt trên chiếc tàu sang trọng bị chìm đắm vào ngày 15 tháng 4 năm 1912 và theo chân hai người tình trẻ, quý tộc giàu có Rose (Kate Winslet) và nghèo nghệ sĩ Jack (Leonardo DiCaprio), người có tình yêu vượt qua các tầng lớp bất chấp sự phản đối của những người xung quanh.

Tác phẩm BuzzFeed của Sarah Marshall có một số thông tin tuyệt vời về việc sản xuất bộ phim, vốn vượt quá ngân sách (chi phí 200 triệu đô la, chi tiêu nhiều nhất cho một bộ phim vào thời điểm đó). Như cô chỉ ra, vào cuối quá trình sản xuất, bộ phim có giá hơn 1 triệu đô la mỗi phút.

Tại sao Cameron, một đạo diễn hành động, lại tạo ra một mối tình lãng mạn mà thậm chí anh ta còn gọi là “flick chick”? Và tại sao cái này lại đặc biệt dài như vậy, vào khoảng 3 giờ 14 phút?

Bộ phim đã được sản xuất 7 tháng tại Mexico, nơi đoàn làm phim của Cameron đã xây dựng một bể chứa nước trị giá 17 triệu gallon. Hai phần ba buổi quay diễn ra vào ban đêm. Các diễn viên bị mắc kẹt trong nước đóng băng, và sau khi nhận được trong các cảnh bị ngập lụt, họ phải được sấy khô và khắc phục cho một cảnh quay khác vào ngày hôm sau.

Cameron làm tất cả mọi thứ cho sự hoàn hảo. Marshall viết về các đạo cụ, “Mọi chi tiết có thể, từ những chiếc vòi được sử dụng để hạ xuồng cứu sinh xuống thảm trong phòng ăn hạng nhất (được tái tạo, tất cả 18.000 feet vuông của nó, bởi cùng một công ty đã sản xuất bản gốc), giống hệt như những gì hành khách của Titanic đã thấy. Khi đồ nội thất được làm giả một cách nhân tạo cho một cảnh tái tạo xác tàu không hoàn toàn đúng với Cameron, anh ta đã dành một ngày rưỡi để tự mình làm đạo cụ. ”

Bộ phim bị trễ đến nỗi bản phát hành mùa hè của nó đến tháng 12. Cameron đã tự cô lập hàng tháng trời để chỉnh sửa bộ phim tại nhà.

Khi Titanic cuối cùng được phát hành, nó là một  cú hit thành công, bộ phim đầu tiên kiếm được 1 tỷ đô la. Nó đã trải qua 15 tuần đứng đầu phòng vé và tiếp tục giành được 11 giải Oscar. Mọi người cứ quay lại xem phim hết lần này đến lần khác, với các rạp chiếu cung cấp lịch chiếu sớm nhất là 8 giờ sáng.

Và chúng ta ở đây, vẫn đang nói về Titanic.

Khi tôi ngồi viết bài này, tôi đã kéo bộ phim lên trong iTunes của mình và xem một chút. Điều tôi nhận thấy ngay từ đoạn mở đầu là sự chú ý của Cameron đối với loài người ngay cả trong bối cảnh thảm họa, một thứ mà tôi thấy là thiếu trong chuyến đi ly kỳ có độ tương phản cao đó là Armageddon.

Trong những cảnh ban đầu, khi các thợ lặn khám phá con tàu đắm, ánh sáng của họ rơi vào những cảnh tượng bị bỏ rơi, mọi người đã bị lạc ở đây. Và đó chỉ là trong vài phút đầu tiên!

Titanic có thể là bộ phim hoàn hảo không chỉ vì nó giải trí và có một câu chuyện tình yêu tuyệt vời, mà bởi vì nó còn phản ánh loài người một cách tuyệt vời kịp thời. Đây là một câu chuyện về những người tin rằng họ không thể sai lầm. Con tàu này sẽ không bao giờ chìm. Chúng tôi bất khả chiến bại. Không có gì xấu có thể xảy ra với chúng tôi. (Nghe có vẻ quen?)

Chúng tôi, những người xem, biết rằng một cái gì đó khủng khiếp đang hướng đến những nhân vật này. Tất nhiên họ đã chạm vào tảng băng trôi. Không có gì có thể ngăn chặn nó. Và đột nhiên, tất cả mọi người trên tàu đều ở trong tình trạng đáng sợ giống nhau, bất kể tầng lớp hay hoàn cảnh.

Chắc chắn, bạn thấy một số kẻ cơ hội tham lam, như Caledon Hockley (Billy Zane, và vâng đó là tên nhân vật của anh ta), hãy cố gắng tự cứu mình trước và làm hại người khác. Bạn thấy sự áp bức của người nghèo.

Nhưng bạn cũng thấy những khoảnh khắc vị tha, vẻ đẹp và lòng trắc ẩn. Hành khách cứu nhau. Nhạc sĩ chơi  nhạc khi đối mặt với nước dâng cao. Mọi người yêu nhau khi nó quan trọng nhất.

Đây có thể dễ dàng chỉ là một bộ phim lớn, hào nhoáng về một con tàu giết chết rất nhiều người. Khán giả thích điều đó, rõ ràng. Nhưng điều làm Titanic nâng cao là cốt truyện của nó dựa trên kinh nghiệm của các nhân vật và cảm xúc về hoàn cảnh của họ.

Bạn có nhớ cảnh mà lớp lót sắp sửa hoạt động tốt không, và Rose và Jack đang treo trên lan can? Rose giao tiếp bằng mắt với nhiều người xung quanh. Tất cả đều sợ hãi. Không có đối thoại, nhưng không cần phải có. Tôi chỉ thấy ngay lập tức, tôi thấy bạn và chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua điều này. Có thể bạn sẽ có một khoảnh khắc tương tự trong khoảng cách xã hội của bạn ngày hôm nay.

Bạn thực sự không thể nói vào cuối Titanic rằng mọi thứ đều ổn cả. Ý tôi là, con tàu bị chìm và chắc chắn không có đủ xuồng cứu sinh. Nhưng ít nhất Cameron giúp chúng ta thấy rằng những khoảnh khắc kết nối của con người là có ý nghĩa, và chúng là một thứ có thể giúp chúng ta vượt qua khủng hoảng.

Vì vậy, hãy ở nhà, bật Titanic và nói với ai đó bạn yêu họ ngày hôm nay.

Nguồn: No Film School

Pixel Factory sưu tầm và biên dịch!

 

Tin liên quan